blogradio.vn – Suốt những năm tháng trẻ thơ, tôi đã từng nghĩ mình là đứa trẻ bất hạnh nhất thế gian này. Vì sao ư? Vì trong tâm trí non nớt khi ấy, tôi là một con bé khác biệt và tự ti so với bạn bè đồng niên.
***
Tôi không có cha, mẹ thì bị yếu đôi chân, nhà thì nghèo không có tài sản gì cả. Chắc hẳn mọi người nghĩ mẹ sẽ dồn hết tình cảm để bù đắp cho tôi đúng không. Đáp án là không, tôi cảm nhận được bà đã dồn mọi bất hạnh cuộc đời của bà lên người tôi. Suốt những năm tháng sống cùng bà, tôi chưa bao giờ cảm nhận hơi ấm từ cái ôm của một người mẹ, chưa bao giờ được bà âu yếm hôn yêu. Thay bằng đó là bằng những trận đòn từ roi tre, cái bạt tai khi tôi làm sai. Dù có cố gắng dậy sớm xách nước từ con sông lên nhà, đi mò ốc bán kiếm tiền lẻ mua bút viết, bắt cá hái rau và ti tỉ công việc mà đứa trẻ khác họ chẳng bao giờ đụng tay đến, tôi đều làm đều đặn hàng ngày.
Có những ngày cuộc sống khó khăn quá, áp lực đè lên đôi vai của mẹ, bà đã đem hết tập sách của tôi ném ra trời mưa, bảo tôi nghỉ học đi, bà chẳng muốn nuôi tôi nữa. Lúc đó, tập sách đối với tôi còn quý hơn mạng sống, vì tôi đã ý thức được chỉ có học mới lôi tôi ra được cuộc sống bùn lầy và trang bị cho tôi trí thức mà tôi ao ước. Tôi lặng lẽ lau nước mắt chạy đi nhặt tập sách như nhặt từng mảnh tâm hồn vỡ vụn của mình. 
Điện Thoại Di Động Honor X6c 6GB + 128GB/256GB - Pin 5300mAh NFC - Camer

Tôi ước mình lúc đó có đôi cánh làm chú chim nhỏ, bay lượn trong vùng trời mà mình ao ước, tự sãi đôi cánh nhỏ bé ấy mà đi qua bão giông để tìm vùng trời bình yên. Cuộc sống thiếu thốn vật chất kể cả tinh thần nhưng tôi chưa bao giờ từ bỏ ước mơ bay xa của mình. Có những giấc mơ tôi thường hay mơ, tôi mơ cha mình quay về, mẹ dịu dàng yêu thương. Nhưng số phận đã viết cho tôi như thế, nên giấc mơ nào của tôi cũng dở dang.
Mãi sau này lớn lên, tôi phấn đấu đi học và ra xã hội đi làm, có chút công danh nhỏ nhoi, tôi mới chợt hiểu ra. Tôi – chưa bao giờ là một đứa trẻ bất hạnh cả. Mà đứa trẻ ấy là cái bóng do tôi tự nghĩ ra và tự chìm đắm trong đấy để đau khổ trong suốt nhiều năm tháng qua. Tôi còn có mẹ, có một gia đình để về. Tôi còn có mái nhà để trú thân, dù mưa hay nắng cũng không sợ. Ngoài kia, tôi không bằng ai, nhưng tôi lại hơn những đứa trẻ bất hạnh khác. Chúng thậm chí mới sinh ra bị vứt bỏ, may mắn thì sống sót, nhưng chúng chẳng có nhà, chẳng biết máu mủ của mình. Chúng không được hơi ấm – dù là ít ỏi từ mẹ. Tôi – hơn những số phận không có nhà, phải bôn ba mưu sinh, chiều lại chẳng có chỗ trú.
Có lẽ trên đời này, không có ai là bất hạnh nhất, chỉ có bất hạnh khi ta không còn lý tưởng sống trên cõi đời này. Dù là đường cùng nhưng nếu còn một ánh sáng le lói, thì chúng ta hãy thổi bùng ngọn lửa ánh sáng đó và bước tiếp để viết nên câu chuyện đẹp đẽ của riêng mình.
Và có lẽ, bạn không là đứa trẻ ‘bất hạnh’ nếu bạn có trái tim tròn đầy!
Bài viết gợi ý
- 2026 có thể là năm thời tiết cực đoan nhất lịch sử hiện đại
2026 có thể là năm thời tiết cực đoan nhất lịch sử hiện đại Tổ chức nghiên cứu khí hậu World Weather Attribution (WWA) cho biết sự trở lại của hiện tượng El Niño trong những tháng tới có thể khiến năm 2026 trở thành một trong những năm thời tiết cực đoan nhất lịch sử hiện đại, với nguy cơ g...
- Tết Đong Đầy | KHOA x Kay Tran x Duck V | HOMIE BOIZ OFFICIAL
- TPHCM: Dừng 7 dự án nhỏ lẻ để nghiên cứu mở rộng đường Rừng Sác lên 10 làn xe
- U17 Việt Nam làm điều chưa từng có để dự World Cup
- Apple phát hành iOS 26.5: RCS mã hóa đầu cuối, bản đồ thông minh hơn và hình nền mới
- Chính thức từ năm 2026 người dân được khám sức khỏe định kỳ miễn phí
- Lịch thi đấu vòng 19 V-League 2025/26 mới nhất
- Tôi Mở Tiệm Tạp Hóa Nhờ Kỹ Năng Xuyên Không Giữa Hai Thế Giới | Review Phim Anime










